March 2013 Archives

Andrew Lam

Two Years on, Remembering The Fukushima Disaster

By Andrew Lam, Mar 11, 2013 10:39 AM

business media articles new media business opportunities finance media deposit money media making art loan media deposits make media your home good income media outcome issue medicine media drugs market media money trends self media roof repairing market media online secure media skin tools wedding media jewellery newspaper media for magazine geo media places business media design Car media and Jips production media business ladies media cosmetics sector sport media and fat burn vat media insurance price fitness media program furniture media at home which media insurance firms new media devoloping technology healthy media nutrition dress media up company media income insurance media and life dream media home create media new business individual media loan form cooking media ingredients which media firms is good choosing media most efficient business comment media on goods technology media business secret media of business company media redirects credits media in business guide media for business cheap media insurance tips selling media abroad protein media diets improve media your home security media importance

Two years ago the Tohoku earthquake and resulting tsunami devastated the region. They seriously damaged the Fukushima nuclear power plant, sending radiated fumes into the air and leaking radiation into the waters. Nearly 16,000 people were killed by the earthquake and tidal waves, and 2,600 others were missing.

The letter below, written in Vietnamese by an immigrant who was working in Fukushima as a policeman to a friend in Vietnam, was published in newspapers and circulated on the Internet a week or so after the incident. It is an extraordinary testimony to the strength and dignity of the Japanese spirit, and an interesting slice of life near the epicenter of Japan's current crisis, the Fukushima nuclear power plant. I translated and published it on New America Media two weeks after the disaster struck on March 11, 2011. It was subsequenlty translated into at least a dozen other languages and went around the globe. I am reposting it here on the occasion of the two-year anniversary of the Tohoku disaster.


How are you and your family? These last few days, everything was in chaos. When I close my eyes, I see dead bodies. When I open my eyes, I also see dead bodies. Each one of us must work 20 hours a day, yet I wish there were 48 hours in the day, so that we could continue helping and rescuing folks.

We are without water and electricity, and food rations are near zero. We barely managed to move refugees to one place before there were new orders to move them elsewhere.

I am currently in Fukushima, about 25 kilometers away from the nuclear power plant. I have so much to tell you that if I could write it all down, it would surely turn into a novel about human relationships and behaviors during times of crisis.

The other day I ran into a Vietnamese-American. His name is Toan. He is an engineer working at the Fukushima 1 nuclear plant, and he was wounded right at the beginning, when the earthquake struck. With the chaos that ensued, no one helped him communicate with his family. When I ran into him I contacted the US embassy, and I have to admit that I admire the Americans' swift action: They sent a helicopter immediately to the hospital and took him to their military base.

But the foreign students from Vietnam are not so lucky. I still haven't received news of them. If there were exact names and addresses of where they work and so on, it would be easier to discover their fate. In Japan, the police do not keep accurate residential information the way they do in Vietnam, and privacy law here makes it even more difficult to find.

I met a Japanese woman who was working with seven Vietnamese women, all here as foreign students. Their work place is only 3 kilometers from the ocean and she said that they don't really understand Japanese. When she fled, the students followed her, but when she checked back they were gone. Now she doesn't know if they managed to survive. She remembers one woman's name: Nguyen thi Huyen (or Hien).

No representatives from the Vietnamese embassy have shown up, even though on the Vietnamese Internet news sites they claim to be very concerned about Vietnamese citizens in Japan - all of it a lie.

Even us policemen are going hungry and thirsty, so can you imagine what those Vietnamese foreign students are going through? The worst things here right now are the cold, the hunger and thirst, the lack of water and electricity.

People here remain calm - their sense of dignity and proper behavior are very good - so things aren't as bad as they could be. But given another week, I can't guarantee that things won't get to a point where we can no longer provide proper protection and order. They are humans after all, and when hunger and thirst override dignity, well, they will do whatever they have to do. The government is trying to provide air supply, bringing in food and medicine, but it's like dropping a little salt into the ocean.

Brother, there are so many stories I want to tell you - so many, that I don't know how to write them all. But there was a really moving incident. It involves a little Japanese boy who taught an adult like me a lesson on how to behave like a human being. Last night, I was sent to a little grammar school to help a charity organization distribute food to the refugees. It was a long line that snaked this way and that and I saw a little boy around 9 years old. He was wearing a t-shirt and a pair of shorts.

It was getting very cold and the boy was at the very end of the line. I was worried that by the time his turn came there wouldn't be any food left. So I spoke to him.


He said he was in the middle of PE at school when the earthquake happened. His father worked nearby and was driving to the school. The boy was on the third floor balcony when he saw the tsunami sweep his father's car away. I asked him about his mother. He said his house is right by the beach and that his mother and little sister probably didn't make it. He turned his head and wiped his tears when I asked about his relatives.

The boy was shivering so I took off my police jacket and put it on him. That's when my bag of food ration fell out. I picked it up and gave it to him. "When it comes to your turn, they might run out of food. So here's my portion. I already ate. Why don't you eat it."

The boy took my food and bowed. I thought he would eat it right away, but he didn't. He took the bag of food, went up to where the line ended and put it where all the food was waiting to be distributed. I was shocked. I asked him why he didn't eat it and instead added it to the food pile. He answered: "Because I see a lot more people hungrier than I am. If I put it there, then they will distribute the food equally."

When I heard that I turned away so that people wouldn't see me cry. It was so moving -- a powerful lesson on sacrifice and giving. Who knew a 9-year-old in third grade could teach me a lesson on how to be a human being at a time of such great suffering? A society that can produce a 9-year-old who understands the concept of sacrifice for the greater good must be a great society, a great people.

It reminds me of a phrase that I once learned in school, a capitalist theory from the old man, Fuwa [Tetsuzo], chairman of the Japanese Communist Party: "If Marx comes back to life, he will have to add a phrase to his book, Capital, and that 'Communist ideology is only successful in Japan.'"

Well, a few lines to send you and your family my warm wishes. The hours of my shift have begun again.
- Ha Minh Thanh

The above letter was originally published in New America Media where Andrew Lam is one of the editors. He is the author of "Perfume Dreams: Reflections on the Vietnamese Diaspora" (Heyday Books, 2005), which won a Pen American "Beyond the Margins" award, and "East Eats West: Writing in Two Hemispheres".

His latest book, "Birds of Paradise Lost," a collection of short stories about Vietnamese immigrants struggling to rebuild their lives in the Bay Area after a painful exodus, was recently published by Red Hen Press. He has lectured and read his work widely at many universities.


Cover of Birds of Paradise Lost

Andrew Lam

Nói Chuyện với nhà văn Andrew Lâm

By Andrew Lam, Mar 7, 2013 3:38 PM

Anna Challet, New America Media

Andrew Lâm, tác giả của cuốn hồi ký "Perfume Dreams: Những Phản Ánh Về Người Việt Hải Ngoại," và biên tập viên thuộc hảng New America Media một thời gian dài hai mươi năm, đã làm nên tên tuổi của mình là một nhà báo và nhà bình luận, nhưng trong cuốn sách mới nhất của ông, quá khứ của mình là một người tị nạn Việt Nam thông qua những câu chuyện ngắn về các nhân vật chạy khỏi Việt Nam và làm lạI cuộc sống mới tại Vùng Vịnh. "Lâm đã ngay lập tức thành lập mình là một trong những nhà văn viễn tưởng tốt nhất của Mỹ,” lưu ý tác giả Robert Olen Butler, trong khi nhà văn Oscar Hijuelos quan sát cho rằng " văn chính xác của Lâm được xuất hiện trong nhiều câu chuyện mê hoặc; và bộ sưu tập là một cương lĩnh hùng vĩ.”

New America MEdia đã nói chuyện với anh Andrew Lâm về việc thu thập, Birds of Paradise Lost (Red Hen Press, 2013), trong tháng này.

Birds of Paradise Lost là cuốn sách đầu tiên tiểu thuyết của anh- làm thế nào anh đến để xuất bản một bộ sưu tập tiểu thuyết sau nhiều năm làm một nhà báo?

Tôi đã viết truyện ngắn cho hai mươi năm nay, từ khi còn học trong chương trình văn bản sáng tạo tại San Francisco State University. Mặc dù sau này tôi tìm thấy một sự nghiệp làm nhà báo và một nhà viết tiểu luận, tiểu thuyết là tình yêu đầu tiên của tôi và tôi không bao giờ bỏ nó, mặc dù đã có không có cách nào dễ dàng để kiếm sống viết tiểu thuyết. Bộ sưu tập này là một lao động của tình yêu và sự tận tâm, và bất cứ khi nào tôi tìm thấy thời gian không bận rộn từ công việc báo chí của tôi, tôi làm việc viết tiểu thuyết hay cách khác, phác thảo về các nhân vật của tôi, và các vấn đề nghiên cứu khác nhau liên quan đến tình huống khó xử của nhân vật của tôi. Sau hai mươi năm và ba mươi câu chuyện, cuối cùng đã được lựa chọn 13 bài và bộ sưu tập đã được sinh ra. Cho đến nay các lời ngưỡng mộ từ Maxine Hong Kingston, Gish Jen, Robert Olen Butler, Oscar Hijuelos, và những người khác rất là khuyến khích.

Anh đã viết nhiều bài tiểu luận cá nhân và tác phẩm phi hư cấu về đến Hoa Kỳ từ Việt Nam. Cảm giác thế nào để mang lại kinh nghiệm đó vào cuộc sống của các nhân vật hư cấu của bạn?

Vâng, tôi luôn luôn nói rằng văn bản phi hư cấu so với viết tiểu thuyết là như kiến trúc so với hội họa trừu tượng. Trong phi tiểu thuyết, bạn phải ở lại đúng với sự kiện lịch sử, có thể là cá nhân hoặc quốc gia... Trong tiểu thuyết, nó là như bạn nhập vào một thế giới trong mơ mà bạn tạo ra, nhưng nhân vật của bạn có ý riêng của họ. Họ không làm những gì bạn muốn họ làm - họ gặp rắc rối, làm người nghiện thuốc, người chiến đấu qua những điều nhỏ mọn, và làm những điều thái quá mà bạn sẽ không muốn trẻ con của bạn làm. Nói cách khác, bạn chỉ có thể cung cấp nền tảng những hạt giống—trong trường hợp của tôi là nền tảng của người Việt tị nạn. Khi một nhân vật trong truyện linh động, người đó không giảng dạy về lịch sử của mình mà sống cuộc sống của mình, họ làm những điều bất ngờ, và làm cho bạn cười và khóc vì sai sót của và những nhược điểm của con người.

Làm thế nào bạn đi lên với tiêu đề?

Birds of Paradise Lost -- Thiên Điểu Phi Xư’- nó là tiêu đề của một trong 13 câu chuyện trong cuốn sách, và nó là một câu chuyện đề cập với cái chết và lòng thù hận và sự phản đối qua cách tự thiêu. Trong câu chuyện, người bạn tốt nhất của người kể chuyện cam kết tự thiêu tại Washington, DC và để lại một lưu ý rằng nói ông ghét chế độ cộng sản Việt Nam và mong muốn cái chết của mình để kêu gọi sự chú ý đến sự tàn ác của cộng sản. Nhưng ông cũng làm bạn bè của mình tại San Jose, California, quay cuồng từ cái chết của ông. Đó có phải là một hành động yêu nước? Một khách du lịch đi qua chụp một hình ảnh của người đàn ông trên lửa, và ngọn lửa nhắc nhở người kể chuyện của hoa Thiên Điểu - như một con chim phượng hoàng, như một ngọn lửa và một đoá hoa.

Tiếng Anh là ngôn ngữ thứ ba của anh, sau khi Việt Nam và Pháp. Làm thế nào mà anh đã đến viết bằng tiếng Anh - "lưỡi mẹ ghẻ" của anh?

Tôi có một câu chuyện vui để nói về tiếng Anh và làm thế nào tôi đã rơi vào tình yêu với ngôn ngữ. Khi tôi đến Hoa Kỳ vào năm 1975, tôi mười một tuổi, và trong vòng vài tháng giọng nói của tôi phá vỡ. Tôi đã tuyệt vọng để phù hợp và nói tiếng Anh tất cả các thời gian. Vấn đề là, trong gia đình tôi nói tiếng Anh đó là một không-không bởi vì bằng cách nào đó nó là thiếu tôn trọng để gọi cha mẹ và ông bà là "you, you" – nó có vẽ như dùng để tấn công bằng tiếng Việt. Nhưng tôi không thể nghe lời.

Tôi đọc quảng cáo như một con vẹt, tôi nói tiếng Anh tiếng không ngừng. Anh trai của tôi một đêm nói là, " mày nói quá nhiều tiếng Anh, đó là lý do tại sao các hợp âm giọng nói của mày tan vỡ. Bây giờ mày nói chuyện như một con vịt.”

Tôi nghĩ đó là sự thật. Tôi từ cậu bé Việt Nam ngọt giọng khi nói tiếng Việt và tiếng Pháp biến thành một thiếu niên lên tiếng vỡ giọng. Tôi nghĩ, "Wow, tiếng Anh là giống như ảo thuật." Nó không chỉ tan vỡ giọng nói của tôi, nó còn thay đổi sinh lý. Tôi tin rằng điều này cho nhiều tháng, tin rằng tiếng Anh kỳ diệu trong ngôn ngữ. Tôi không bao giờ rơi ra khỏi của quan điểm này .




Related Entries